Hôm qua chở anh đến trường tập dượt khai giảng, mẹ nói con ôm mẹ đi, con ghì người sau lưng mẹ, mẹ nói sau này dù ở hoàn cảnh nào con cũng cần cố gắng, học giỏi, vâng lời thầy cô và người lớn nhé. Con hỏi có phải bố sẽ không ở cùng với mẹ con mình không?...
Vậy đã là mùa khai trường lần thứ 6 của anh và lần thứ 2 của em. Tối hôm qua , 2 anh em bảo nhau đi ngủ từ sớm, để mai dậy sớm kịp đến trường. Buổi sáng, 3 mẹ con dậy thật sớm, quần áo đồng phục, chỉnh tề sẵn sàng lên đường.
Ngoài đường tắc nghẽn chật cứng người đi lại, mặc dù vẫn còn rất sớm, dường như cha mẹ thích đưa con đến trường bằng ô tô nhân ngày khai trường đã làm các tuyến phố tắc nghẽn. Mẹ len lỏi các con đường tắt, gặp ghềnh ổ gà tránh tắc đường để kịp đưa con đến đúng giờ.
Cổng trường anh ngập tràn cờ hoa, mẹ mua cho mỗi đứa một lá cờ con và 1 bông hoa, anh chọn hoa màu xanh, còn em chọn hoa màu hồng. Đội trống nhà trường đứng chào đón các con tận cổng trông thật oách. Mẹ đứng nhìn anh vội vàng hòa vào đám bạn ở sân trường, thật đông. Em vẫn ngồi sau xe vì em học khác trường với anh, em tỏ vẻ không hài lòng vì thiếu quả bóng bay, con xuống xe mà phụng phịu, kéo chiếc cặp màu hồng to tướng mà mẹ vừa mua cho con tận Thái Land về, khuất dần trong đám bạn líu ríu...
Chỉ còn lại mình mẹ trên đường đi làm, lúc này mẹ mới có thời gian để ngẫm nghĩ. Không biết mùa khai trường năm sau các con sẽ thế nào nhỉ? Chỉ cần nghĩ đến vậy thôi là mắt mẹ đã nhòe ướt...
Hôm qua chở anh đến trường tập dượt khai giảng, mẹ nói con ôm mẹ đi, con ghì người sau lưng mẹ, mẹ nói sau này dù ở hoàn cảnh nào con cũng cần cố gắng, học giỏi, vâng lời thầy cô và người lớn nhé. Con hỏi có phải bố sẽ không ở cùng với mẹ con mình không? Mẹ bảo để mẹ tính, nhưng không vì thế mà con buồn, con nói con biết rồi mẹ ạ, nhưng đến cổng trường rồi, mẹ đừng nói nữa, kẻo có người nghe tiếng... tối về mẹ con mình nói chuyện tiếp... Hóa ra là con đã biết xấu hổ với bạn bè về chuyện gia đình không trọn vẹn, con xem phim, con đọc sách và con nghe bạn bè nói về chuyện bố mẹ ly hôn, con hiểu được đó là điều xấu hổ với con... Mẹ lo lắng và khóc òa trên xe vì thương con.
Tối qua, ba mẹ con ngồi salon xem tivi, em ôm mẹ và nói ước gì nhà mình chỉ có 3 mẹ con thì đỡ nghe tiếng bố quát tháo. Anh hỏi nếu mẹ bỏ bố, 3 mẹ con mình còn sống ở nhà này hay phải chuyển đi hả mẹ, mẹ nói, để mẹ tính! Anh lại hỏi, nếu mẹ bỏ bố, mẹ có cưới chồng mới không?! Mẹ giật mình hỏi sao con lại nghĩ vậy, con im lặng. Mẹ nói mẹ sẽ nuôi các con ăn học trưởng thành đã, các con cần cố gắng gấp nhiều lần so với trước, học giỏi và ngoan ngoãn. Bố nói những điều xấu xa và hỗn với ngay cả bố mẹ của bố là cũng vì từ nhỏ bố không vâng lời ông bà nội, khi nhỏ hư ít và lớn lên sẽ hư nhiều. Các con không được học những điều xấu đó, anh nói, con biết rồi mẹ ạ. Mẹ nói, nếu các con không vâng lời mẹ, mẹ sẽ buồn thêm nhiều, bởi vì mẹ chỉ còn mỗi các con để mẹ cố gắng... Lũ trẻ ôm mẹ thật chặt, chúng con biết rồi mẹ ạ...
Mẹ đang đứng trước ngã ba đường, trước những quyết định thật lớn và thật khó, các con hãy hiểu cho mẹ nhé, hãy tha lỗi cho mẹ, vì mẹ không giữ được bố cho các con, dù ít dù nhiều, các con vẫn cần có bố, nhưng không thể được, khi nào khôn lớn và trưởng thành các con chắc chắn sẽ hiểu cho mẹ.
Mẹ buồn nhiều nhưng mẹ sẽ vượt được qua những khó khăn thế này, mọi khó khăn chỉ là tạm thời thôi con ạ, mẹ vẫn hy vọng cuộc sống vẫn luôn tươi đẹp đang chờ 3 mẹ con mình ở phía trước.
Hôm nay ngày khai trường của các con, các con hãy vui và tận hưởng những niềm vui tuổi học trò của mình đi nhé. Mẹ sẽ luôn ở bên các con, sẽ hành trình cùng các con khôn lớn, mẹ vẫn đang nỗ lực để các con du học sau này như các con mong muốn, chỉ cần cả 3 mẹ con mình cùng cố gắng!
Mẹ yêu con.
(Theo Vnexpress.net)