Cập nhật ngày 01/02/2010,08:37:15
Tản mạn - Một lời ru
Ầu ơ: “Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng...
đổ đi!...”

Tuổi thơ tôi lớn lên giữa lời ru ấm nồng hơi Mẹ. Câu ca dao mộc mạc của làng quê đã đưa tôi vào giấc ngủ thời tấm bé.
Chuyện kể rằng..., thời Pháp thuộc, ruộng đồng khô cháy mặc cho những giọt mồ hôi lăn dài theo năm tháng trên những cánh đồng hoang bất tận. Đó là những tháng năm cùng cực khốn khổ nhất của cuộc đời mà cho đến tận bây giờ, Mẹ không thể nào quên! Nhiều và rất nhiều đêm Mẹ phải còng lưng “múc ánh trăng vàng đổ đi”, đánh vật với ao làng vì miếng cơm manh áo cho gia đình tôi.
Giờ đây, khi khôn lớn tôi mới thấu hiểu nỗi vất vả nhọc nhằn của Mẹ để làm ra hạt lúa, củ khoai đồng nội. Hình ảnh trăng thanh lung linh đáy nước bỗng nhoè đi khi thiếu nữ khom lưng để rồi. ... hỡi ôi! “múc ánh trăng vàng đổ đi” khiến lòng tôi xốn xang tê dại. Mẹ ơi! Quê ta nặng tình nặng nghĩa, làng ta phong cảnh hữu tình, nỡ nào chính ta lại “múc ánh trăng vàng đổ đi” để rồi nếp nhăn, nỗi khổ theo năm tháng hằn sâu trên gương mặt Mẹ.
Nay đã xa rồi cái ngày ấy, toàn Đảng - toàn dân xứ Quảng hôm nay đã tạo nguồn Phú Ninh, đưa nước theo kênh xanh, về tận ruộng đồng, tưới mát làng quê. Đó đây kênh xanh quyện chặt với đồng vàng, thể theo ý Đảng, thắm đượm tình dân. Giữa biển hồ mênh mông, nhìn dòng nước - dòng sữa Phú Ninh len lỏi giữa màu vàng của lúa chín, màu xanh của dâu và màu đỏ của mái ngói lòng tôi thầm nhớ đến lời của nhà thơ Tố Hữu:
“Cảm ơn Đảng cho ta dòng sữa
Bốn nghìn năm chan chứa ân tình...”
Đêm nay, gió mát trăng thanh. Xa xa, lẫn trong tiếng mái chèo khoan thai, vọng lại tiếng ngân giữa biển hồ bao la:
Ầu ơ: “Hỡi cô tát nước bên đàng
Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi ?...”
Lời ru như nhắc nhở chúng ta “Hãy giữ mãi màu xanh cho đất Mẹ”.
Hãy cho tôi làm người dẫn thuỷ
Cho em thơ giỡn nước giữa trưa hè
Cho tóc nàng chảy mãi với kênh quê
Và xứ Quảng bốn mùa hương thơm mãi!
N.T.P - P2 (Bài dự thi nhân kỷ niệm 80 năm ngày thành lập Đảng)
Ý kiến bạn đọc:
NVSon, asonp8@gmail.com, 01/02/2010,13:30:40
Về từ của 2 câu dẫn:
Bàng Bá Lân, nhà thơ đồng quê cho rằng 2 câu lục bát được dẫn chứng trong bài là 2 câu trong bài thơ 12 câu của Ông, được dùng phổ thông, và nguyên văn của 2 câu này là:
...
Hỡi cô tát nước bên đàng,
Sao cô lại múc trăng vàng đổ đi ?...
(chứ không phải: Sao cô múc ánh trăng vàng đổ đi ?...)
Và ông giải thích: Người ta không thể “múc ánh trăng vàng” mà là “múc trăng vàng” ở dưới nước. Khi cái gầu của cô gái trong câu thơ, chạm mặt nước thì mặt trăng tan vỡ ra trong nước, hòa với nước, sóng sánh cùng với nước.
Ý định của cô gái khi gầu chưa chạm mặt nước là múc trăng vàng chứ không phải múc ánh trăng vàng.
( xem http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=98017&ChannelID=7 hoặc http://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%A0ng_B%C3%A1_L%C3%A2n )
Về nghĩa:
Ánh trăng là ánh trăng nào? Thật ra, nó là nước.
Đổ vào là để tưới. Đổ đi là để tiêu úng . Nhà thơ tiếc ánh trăng đẹp mơ màng, còn nông dân phải đổ đi, đổ vào cho phù hợp chu kỳ trồng trọt chứ!
Ánh trăng là ánh trăng nào?
Sao anh lại tiếc đổ vào đổ ra.
Nguyễn Thành Phụng
Tin đã đưa:
Thủy điện Sông Bung 2
Điện lượng BQ năm
425,57 triệu KWh
Dung tích hồ chứa
94,3 triệu m3
K.cấu đập dâng nước
Đá đổ bản mặt BT
K.cấu đập tràn xả lũ
BT cốt thép
Đất s.xuất ảnh hưởng
1,2 ha
Thông báo
Ảnh: Hình ảnh thi công trên ...
Video: ABBANK giao dịch từ 8h-...
Thăm dò ý kiến
Quý vị biết đến website Ban quản lý Dự án Thủy điện Sông Bung 2 qua nguồn thông tin nào ?
Thông tin truy cập